Chương 246: Quà tặng Kiều Lâm Lâm

[Dịch] Trọng Sinh 09: Khởi Đầu Trói Định Cửa Hàng Tài Phú

Bắc Cực Một Hữu Ngư

6.468 chữ

30-06-2026

Cúp điện thoại xong, Trần Phàm sực nhớ ra vẫn còn một việc phải làm.

Hắn cầm điện thoại, nhắn cho Kiều Lâm Lâm một tin: "Qua văn phòng anh một chuyến."

Tin nhắn gửi đi chưa đầy hai phút, cửa văn phòng đã bật mở.

Kiều Lâm Lâm mang giày cao gót bước vào, bước chân nhẹ tênh.

"Sao thế, sếp yêu dấu của em?" Vừa vào cửa, Kiều Lâm Lâm đã lên tiếng, giọng điệu uể oải nũng nịu.

Trần Phàm đứng dậy, cầm chìa khóa xe trên bàn: "Đi ra ngoài với anh một lát."

Kiều Lâm Lâm hơi ngẩn ra, chớp chớp mắt nhưng không hỏi nhiều, ngoan ngoãn xoay người đi theo hắn.

"Sếp, mình đi đâu thế?" Kiều Lâm Lâm tò mò hỏi.

"Cứ đi theo anh là được, đến nơi rồi em sẽ biết." Trần Phàm vươn tay bấm thang máy.

Hai người xuống tầng hầm B1, lên xe Trần Phàm. Dưới ánh mắt tò mò của Kiều Lâm Lâm, chiếc xe từ từ lăn bánh khỏi hầm.

Nửa tiếng sau, xe dừng trước cửa showroom BMW.

Nhìn qua cửa kính, thấy logo hình tròn xanh trắng đan xen quen thuộc, Kiều Lâm Lâm ngẩn người. Cô quay sang nhìn Trần Phàm, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc: "Sếp, anh đưa em đến đây làm gì thế?"

Trần Phàm tắt máy, rút chìa khóa, nghiêng đầu nhìn cô: "Hôm nay không phải sinh nhật em à?"

"Đúng rồi," Kiều Lâm Lâm gật đầu, vẻ mặt vẫn còn chút ngơ ngác chưa kịp định thần. Nhưng ngay sau đó, như sực nhớ ra điều gì, hai mắt cô dần mở to.

Cô nhìn đăm đăm vào Trần Phàm, ánh mắt từ ngơ ngác chuyển sang kinh ngạc, rồi biến thành không thể tin nổi. Đôi môi cô khẽ hé mở, những ngón tay vô thức siết chặt lấy dây an toàn.

"Sếp, không lẽ anh..." Giọng cô nhỏ dần, âm cuối ngân dài, giống như đang hỏi một câu mà trong lòng đã tự có đáp án.

"Đúng thế." Trần Phàm đẩy cửa bước xuống, ngoảnh lại nhìn cô, "Trước đây chẳng phải anh đã hứa sẽ tặng em một món quà thật lớn vào ngày sinh nhật sao?"

Đáy mắt Kiều Lâm Lâm lóe lên niềm vui sướng tột độ, ánh sáng từ vẻ khó tin dần chuyển thành một thứ cảm xúc gì đó rất khó tả.

Có cảm động, có bất ngờ, và xen lẫn cả một nét dịu dàng mà chính cô cũng chẳng hề nhận ra.

Cảm giác được người khác nhớ đến, được quan tâm, được đặt ở trong lòng giống như một dòng nước ấm trào dâng từ lồng ngực, nóng hổi đến mức làm hốc mắt cô cay xè.

Cô cắn nhẹ môi, hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén mớ cảm xúc ấy xuống.

"Sếp à," giọng cô nhẹ hơn hẳn ngày thường, hơi khàn đi, "anh đối xử với em tốt quá rồi đấy?"

"Sao? Em thích anh đối xử tệ với em, chơi chán rồi đá đi luôn à?"

"Sếp này..." Kiều Lâm Lâm nũng nịu xen lẫn chút bất mãn, "Sao anh nói nghe phũ thế."

Vốn dĩ đang rưng rưng cảm động, bị Trần Phàm bồi thêm một câu làm cô nàng dở khóc dở cười.

Trần Phàm mặc kệ cô, xoay người đi thẳng về phía cửa showroom.

Kiều Lâm Lâm lóc cóc theo sau, lườm bóng lưng hắn một cái rồi lại không nhịn được cười, rảo bước nhanh hơn để đuổi kịp.

Bước vào bên trong, hơi lạnh từ điều hòa phả ra rười rượi, trái ngược hoàn toàn với cái nóng oi bức bên ngoài.

Khu vực trưng bày rộng rãi, sáng sủa. Sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng soi gương được. Vài chiếc BMW mới tinh đang tỏa ra ánh kim loại lấp lánh dưới ánh đèn rọi.Không khí thoang thoảng mùi nước hoa nhè nhẹ, một mùi hương rất cao cấp, không nồng cũng chẳng nhạt, vô cùng vừa vặn.

Từ quầy lễ tân, một nữ nhân viên mặc váy công sở màu đen, đi giày cao gót lập tức bước tới đón tiếp.

Cô nàng trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, tóc búi gọn gàng không một cọng xõa xuống, trên môi nở nụ cười công sở chuẩn mực, ánh mắt nhanh chóng quét qua người Trần Phàm một lượt.

Tuổi đời còn trẻ, ăn mặc trông có vẻ tùy ý nhưng chất liệu lại cực kỳ tốt, chiếc đồng hồ trên cổ tay tuy khiêm tốn nhưng lại toát lên vẻ sang trọng, nổi bật.

Trong mắt nữ nhân viên lóe lên tia mừng rỡ, bước chân vô thức nhanh hơn vài phần.

Thế nhưng, khi liếc sang người đi cạnh Trần Phàm, cô ta liền khựng lại vì nhìn thấy Kiều Lâm Lâm.

Hôm nay Kiều Lâm Lâm diện một chiếc váy liền thân màu đen cắt may khéo léo, phần eo chít lại rất nhỏ, tôn lên đường cong cơ thể quyến rũ, vòng nào ra vòng nấy.

Dưới chân là đôi giày cao gót gót nhọn, đứng ở đó còn cao hơn nữ nhân viên kia chừng nửa cái đầu.

Ngũ quan của cô vốn đã xinh đẹp, lúc này vì cảm xúc ban nãy vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại nên hai má vẫn ửng hồng nhàn nhạt. Đôi mắt cô sáng ngời, cả người toát ra vẻ tự tin và rạng rỡ từ tận trong cốt tủy.

Ánh mắt của nữ nhân viên dừng lại trên người Kiều Lâm Lâm một thoáng, nụ cười trên môi hơi cứng lại, sâu trong ánh mắt xẹt qua một tia mặc cảm.

Cô ta vội thu hồi ánh mắt, nhìn lại Trần Phàm. Nụ cười vẫn chuẩn mực, nhưng giọng điệu đã thêm vài phần dè dặt.

"Dạ chào anh, hoan nghênh quý khách. Xin hỏi anh đang muốn tìm hiểu dòng xe nào ạ?"

Trần Phàm không thèm nhìn nhân viên sales mà quay sang nhìn Kiều Lâm Lâm bên cạnh, ánh mắt tùy ý nhưng kiên định: "Thích chiếc nào?"

Kiều Lâm Lâm ngẩn người, hai mắt hơi mở to, hàng mi chớp chớp liên tục, dường như vẫn chưa kịp phản ứng.

Cô nhìn Trần Phàm, rồi lại nhìn những dãy xe mới cóng trong phòng trưng bày, ngón tay vô thức siết chặt quai túi xách.

"Tôi tự chọn sao?" Giọng cô cất lên mang theo chút dè dặt.

Trần Phàm gật đầu, giọng điệu bình thản như thể đang bàn xem trưa nay ăn gì: "Đúng thế, cô cứ tự chọn đi, thích chiếc nào tôi mua chiếc đó."

"Vậy tôi không khách sáo đâu nhé." Giọng cô bỗng trở nên nhẹ nhõm, vui vẻ hẳn lên, quay người bước vào khu vực trưng bày bên trong.

Kiều Lâm Lâm lượn lờ qua lại giữa những chiếc xe, ánh mắt lướt từ chiếc Series 3 màu đỏ sang chiếc X1 màu trắng, rồi lại từ chiếc X1 nhìn sang chiếc Z4 màu bạc bên cạnh.

Cô đi khá chậm, mỗi khi đi qua một chiếc xe đều nán lại nhìn thêm vài lần. Thỉnh thoảng cô dừng lại, đi dạo nửa vòng quanh thân xe, ngó đầu vào xem nội thất bên trong, sau đó lại lắc đầu tiếp tục bước đi.

Cuối cùng, cô dừng bước trước một chiếc BMW 318i màu trắng.

Thân xe không quá lớn, đường nét mượt mà, lưới tản nhiệt hình quả thận kép dưới ánh đèn hắt lên thứ ánh sáng trầm ấm. Tổng thể chiếc xe trông rất gọn gàng, không phô trương nhưng càng nhìn càng thấy cuốn hút.

Kiều Lâm Lâm đứng cạnh xe, ngoái đầu nhìn Trần Phàm, ngón tay gõ gõ nhẹ lên cửa xe, giọng điệu mang theo chút dò hỏi và dè dặt: "Chiếc này được không?"

Trần Phàm không trả lời mà nhìn sang nữ nhân viên nãy giờ vẫn đi theo bên cạnh.

Nữ nhân viên lập tức hiểu ý, tiến lên một bước, lật bảng giá trong tay ra, tốc độ nói không nhanh nhưng vô cùng rõ ràng: "Dạ thưa anh, mẫu xe này là bản 318i Tiêu chuẩn, động cơ hút khí tự nhiên 2.0L, hộp số tự động 6 cấp, giá niêm yết là 246.000 tệ. Hiện tại cửa hàng đang có chương trình ưu đãi, giá lăn bánh rơi vào khoảng 280.000 tệ ạ."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!